Chuyển đến nội dung chính

Viết cho tuổi 20. . .


20 tuổi, một cái tuổi không còn quá trẻ để chơi đùa, cũng chẳng già để hoài niệm. 

20 tuổi, cái tuổi xanh với nhiều suy nghĩ, mục tiêu và nhìn về cuộc sống thực.

20 tuổi, chẳng còn trẻ như hồi 18, chẳng thể sớm tối tinh thần dở dở ương ương, thích ăn thì ăn, thích ngủ thì ngủ, chẳng phải lo nghĩ gì. 20 tuổi, ta bắt đầu lo nhiều thứ, suy nghĩ về tương lai bản thân, việc cần phải làm ở hiện tại, những gì có thể làm ngay bây giờ, những gì có thể cống hiến cho xã hội. 20 tuổi, ta chẳng thể còn hồn nhiên và vô tư, vô lo, vô nghĩ.

20 tuổi, bắt đầu suy nghĩ chín chắc hơn về tương lai, về những chuyên ngành mình đang học, về những công việc mà mình muốn làm sau này. Tuổi 20 cần phải học thật nhiều, biết được nhiều, phải làm việc thật nhiều và thật chăm chỉ.

20 tuổi, hình như tâm hồn dần già đi, chẳng còn háo hức mỗi khi có bộ phim Hàn mới (ngày còn 17,18t mỗi khi ra một K-Drama mới là lọ mọ tìm coi, rồi xuýt xoa mấy anh đẹp trai trong ấy, rồi tưởng tượng vô số chuyện). Bây giờ thì cũng vẫn còn, nhưng cái cảm giác coi phim cũng chẳng còn như trước nữa, cứ thấy thiếu thực tế thế nào. Cũng chẳng còn đứa bạn nào cùng coi phim, rồi cùng bàn luận, vì chẳng có ai đủ rảnh để xem, mà có xem thì ít khi bình luận. Cứ thế, tuổi 20 đến và cướp đi những cảm xúc trong trẻo, đáng yêu như thế.

20 tuổi, ta nhìn đời bằng con mắt khác đi, rằng đời…bạc lắm. Muốn sống tốt, phải cố gắng hết mình và có khi bất chấp dẫm đạp lên người khác để thành công. Và nhận ra, tất cả những thứ ta mong muốn, rất nhiều, nhiều không kể xiết.

20 tuổi, cái tuổi muốn thoát khỏi sự bảo bọc của gia đình, đi về chân trời mới. Cái tuổi ưa khám phá và trải nghiệm. Đôi khi muốn xách balo lên và đi, đi để quên hết những tháng ngày bị bó buộc trong khuôn khổ, giáo điều. Đi để thấy mình được sống như thế nào, đi để tìm khung trời bình yên, để thoát mình ra khỏi vỏ bọc giả tạo bấy lâu luôn mang bên ngoài.

20 tuổi, chẳng còn cái kiểu yêu đương con nít như ngày xưa, chẳng còn mê mẩn những người có ngoại hình hoàn hảo. Tuổi 20 mong muốn tìm được một người có thể bên ta mãi, chỉ cần quan tâm và lo lắng, thế là đủ tiêu chuẩn “soái ca” của đời mình.

Và rồi còn nhiều điều mà tuổi 20 phải gánh lấy và chấp nhận. Càng trưởng thành, người ta càng nhận ra nhiều điều, rằng những thứ càng giản đơn thì càng phải trân quý. Tuổi 20 không phải ngày nào tối nào cũng lê la cà phê, trà sữa, mà cần lắm những lúc quay quần bên gia đình, cùng ăn chung bữa cơm.

Tuổi 20 với nhiều suy tư, lo nghĩ. Và chúng ta chỉ có một cái tuổi 20, xanh ngời và tràn đầy nhiệt huyết.





#vàomộtbuổichiềurảnhrỗi

Loannie_30/8/2016

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tổng hợp LINK VIETSUB chương trình YOUTH OVER FLOWERS (4 season)

Tổng hợp những link vietsub về series chương trình Youth Over Flowers (Thanh xuân đẹp hơn hoa) mà mình thích nhất Season 1 : Youth Over Flowers in Laos (2014) [ Youth Over Flowers in Laos được thực hiện bởi BANANA SUBBING TEAM ] Cast: Baro (B1A4), Son Ho Jun, Yoo Yeon Seok (REPLY 1994) Tập đầu tiên bắt đầu từ Ep 7 Ep7: Xem  ở đây Ep8: Xem  ở đây Ep9: Xem ở đây Ep10: Link bị lỗi/không tìm được Ep11: Xem ở đây Season 2 :   Youth Over Flowers in Iceland (2015) [ Youth Over Flowers in Iceland  được thực hiện bởi  JUNG WOO VIETNAM FANPAGE  và  JUNG JO SUK VIETNAM FANPAGE ] Cast: Kang Ha Neul, Jo Jung Suk, Jung Woo, Jung Sang Hoon Full tập: link bị lỗi/không tìm được Season 3 : Youth Over Flowers in Africa (2016) Cast: Park Bo Gum, Ryu Jun Yeol, Ahn Jae Hong, Go Kyung Pyo (REPLY 1988) HIỆN TẠI CHỈ CÓ LINK TẢI VỀ , các bạn muốn xem thì vào từng link rồ...

"Tiệm cafe tháng 3"

Đó là một ngày thứ bảy đẹp trời. Nắng không quá gắt và trời thì xanh trong. Tôi có một cuộc hẹn tại một sân vận động gần ngay Thảo cầm viên, à nói đúng hơn thì cũng không gần lắm, chừng đâu gần mấy cây số. Thật ra, tôi vẫn luôn thích có những ngày như thế này, cả một ngày nhong nhong ngoài đường, đi đâu cũng được, miễn là tách biệt khỏi căn phòng có bốn bức tường gồm hai cái cửa một cửa chính và một cửa sổ. Ra ngoài hít thở không khí và nhìn ngắm thế gian, đó chính là cái gọi là "tận hưởng cuộc sống" - hừm, tôi có nói quá không nhỉ! Cô bạn tôi hẹn gặp lần thứ hai ở giữa lòng Sài gòn mà hoa dành cho người giàu và lệ cho người nghèo này vẫn là cô bạn "cung Ma Kết nhưng mang trái tim của Cự Giải". Điều gì đã tạo cơ hội cho chúng tôi gặp nhau nhỉ, chắc chắn là phải cám ơn buổi triễn lãm của Canon : Canon Expo rồi! Hây dà, có nhiều chuyện vui xoay quanh buổi triển lãm ấy lắm. Nào là dạo một vòng quanh quầy trưng bày máy ảnh này, có thể nói rằng...

"Đi để trải nghiệm" chứ không phải "Đi để thể hiện"

PHƯỢT Đây là từ được dùng rất nhiều trong khoảng thời gian này, khi mà gần cuối năm, những chuyến đi dường như rất hối hả. Những bạn trẻ cùng nhau lên đường, cùng nhau khám phá những miền đất mới, những cung đường mới, những góc ảnh đẹp và những người cùng chí hướng. Nhưng dừng như dạo gần đây, từ "phượt" không còn là "đi để trải nghiệm" nữa, mà là "đi để thể hiện", "đi theo phong trào", thấy người khác đi được thì mình cũng đi được. Các bạn quên mất rằng mục đích của chuyến đi của mình là gì, các bạn chỉ đi để thể hiện với mọi người là "ừ, mình đã phượt như thế đấy", "mình đã đi đến những nơi như thế này này", thật chẳng ra làm sao! Các bạn có biết rằng, vì những hình ảnh như " cánh đồng Tam Giác Mạch" đẹp mê li ở Hà Giang, "Hoa dã quỳ đón nắng" ở Đà Lạt hay hoa ban ở Điện Biên, những cung đường uốn lượn đến mê hồn đã thôi thúc mình muốn đi, muốn "phượt" như thế nào...