Chuyển đến nội dung chính

20+ Chông chênh và Sợ hãi


Dạo gần đây có xem một bộ phim do bạn giới thiệu. Thật sự là cũng dạo gần đây cảm thấy bội thực vì phim Hàn, không phải là không phải có phim hay để xem mà chủ yếu là ... lười xem :))
Và một lý do cũng có phần kì dị đó là phim nào càng NỔI thì càng KHÔNG XEM =)))
Nhưng khi xem thử Cuộc đời đầu tiên (Because This is my first life) thì cảm thấy, ừ, phim này xem cũng được này.


Thật ra motip phim không mới so với mấy phim hiện nay, cũng là về tình yêu, tình bạn và về thực trạng sống của người trẻ hiện đại. Lúc trước có xem Bẫy tình yêu (Cheese in the trap) cũng là nói về chủ đề này, nhưng chủ yếu xoay quanh môi trường Đại học và độ tuổi phim hướng tới là tầm 18 - 25t. Phim có nhiều cái thật lắm, nói về chuyện học, chuyện đi làm thêm, chuyện đăng ký học phần và chuyện teamwork ở ĐH. Và hiện tại khi xem tới phim Cuộc đời đầu tiên này, bản thân cảm thấy có thể xem phim như là phần 2 của Bẫy tình yêu vậy, khi mà phim nói về mặt khác nữa của sự trưởng thành của người trẻ. Về công việc và về cuộc sống tương lai sau này sau khi đã kết thúc một khoảng thời gian dài ở giảng đường ĐH.

Và sau khi xem hết tập 3 của bộ phim, thì có nhiều điều đã động lại trong tâm trí của mình.

Khi con người ta ở độ tuổi 30, không còn trẻ cũng chẳng phải già thì cái gọi là "ÁP LỰC CUỘC SỐNG" vô tình đè nặng trên vai, và mỗi con người chúng ta, ai rồi cũng sẽ trải qua khoảng thời gian đen tối ấy. Các vấn đề về công việc, về tiền bạc, về các mối quan hệ trở nên khó kiểm soát hơn, và những người "sắp hết trẻ" ấy phải lao mình vào guồng quay của cuộc sống, để rồi bị nó "va và đập" như 1 cái vali.

Trở lại thực tại, trở lại với cái độ tuổi 20+ này. Tôi dường như cũng có cảm giác như vậy. Cảm thấy tương lai của mình dường như Chông chênhSợ hãi. Chông chênh vì không tìm được điều mà tôi thực sự muốn làm sau này, không tìm được đam mê của mình là gì và Sợ hãi thực sự khi sắp phải đối diện với sự thật rằng tôi sắp kết thúc hành trình của chú chim nhỏ hàng ngày vẫn luôn được chim mẹ mớm mồi, đã đến lúc chú chim nhỏ ấy phải tự cất đôi cánh của mình và bay đi.

Tôi đã trải qua khoảng thời gian như thế này:

_Năm nhất: tôi muốn được về nhà nhiều hơn, vì ở lứa tuổi 18 ấy, chưa thật sự trưởng thành cũng chưa hẳn hết tính trẻ con. Có đứa trả xa nhà nào mà không nhớ nhà chứ. Có đứa trẻ nào mà ở một nơi không có người thân bên cạnh lại không cô đơn chứ. Tôi cũng không ngoại lệ. Ở lưới tuổi ấy, được về nhà là cả một niềm hạnh phúc không gì sánh được đối với tôi. Và có một câu nói từ mẹ tôi đã làm tôi suýt khóc "Ở nhà thì mày đi học trên Sài gòn, ba mày thì đi làm, em mày thì đi học, còn mỗi mình tao. Mỗi lần tao đi làm về mở cửa ra không thấy ai, tao cũng thấy buồn".

_Năm hai: tôi có cơn khủng hoảng về tinh thần. Về mọi thứ xung quanh, tôi chán ghét tất cả, muốn bỏ cả việc học dở dang để đi về. Tôi nhớ chiều hôm đó sau khi tan học, ngồi ở trạm xe bus, tôi đã khóc, rất nhiều, cảm giác như bao điều tồi tệ đang xảy ra xung quanh tôi, và tội buộc phải khóc để có thể giải tỏa chúng. Và tối hôm ấy, tôi đã gọi điện về cho mẹ, lúc ấy tôi lại khóc như một đứa trẻ con lạc mẹ giữa chốn đông người. Nhưng rồi cũng qua khoảng thời gian ấy, tôi bắt đầu biết suy nghĩ hơn, cố gắng lạc quan hơn, cố gắng bình tĩnh hơn trước mọi tình huống. Tôi nghĩ về ba mẹ mình. Rồi tôi cũng đã vượt qua cơn khủng hoảng tinh thần ấy.

_Năm ba: có thể nói năm này trôi qua một cách bình lặng và yên đềm, có lẽ tôi đã làm tốt nhiệm vụ của mình: học cách chấp nhận mọi thứ cho dù nó có tệ đến thế nào đi chăng nữa, thì cũng phải bình tĩnh mà đối mặt. Tôi có thêm nhiều người bạn mới, nhiều chuyến đi cùng nhau, cùng trải qua khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ.

_Năm tư: tôi bắt đầu có cảm giác "sợ về nhà". Không phải vì tôi ghét những người thân trong gia đình. Mà tôi cảm thấy áp lực, một áp lực vô hình đang đè nặng trên vai tôi từ chính họ. Mặc dù họ không nói nhưng tôi cảm nhận được. Và tôi cảm thấy một màu đen đang phủ trước tầm nhìn của mình, rồi nó chạy thẳng đến tương lai.

Tôi cảm thấy hoang mang thật sự, khi mà xung quanh mình bạn bè đứa thì đã có công việc ổn định, đứa thì sắp đi làm. Nhìn lại bản thân. TÔI THẤY MÌNH THẬT TỆ.

Tương lai của mình ra sao? Khi mà 10 năm nữa, mỗi người trong chúng ta sẽ bước vào độ tuổi 30 ấy, chúng ta sẽ là ai, đang làm gì và đứng ở vị trí nào? Nhiều người trẻ luôn tự hào rằng mình có nhiều khát vọng, nhiều đam mê nhưng rồi họ lại chẳng biết bắt đầu từ đâu để đạt được những điều mình mong muốn. Và có lẽ, tôi là một người trong đám người trẻ "mãi mê mơ mộng" ấy.

Viết ra những điều này, chẳng hãy ho gì, thôi thì tự an ủi bản thân mình vậy.

Loannie_02/12/17

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tổng hợp LINK VIETSUB chương trình YOUTH OVER FLOWERS (4 season)

Tổng hợp những link vietsub về series chương trình Youth Over Flowers (Thanh xuân đẹp hơn hoa) mà mình thích nhất Season 1 : Youth Over Flowers in Laos (2014) [ Youth Over Flowers in Laos được thực hiện bởi BANANA SUBBING TEAM ] Cast: Baro (B1A4), Son Ho Jun, Yoo Yeon Seok (REPLY 1994) Tập đầu tiên bắt đầu từ Ep 7 Ep7: Xem  ở đây Ep8: Xem  ở đây Ep9: Xem ở đây Ep10: Link bị lỗi/không tìm được Ep11: Xem ở đây Season 2 :   Youth Over Flowers in Iceland (2015) [ Youth Over Flowers in Iceland  được thực hiện bởi  JUNG WOO VIETNAM FANPAGE  và  JUNG JO SUK VIETNAM FANPAGE ] Cast: Kang Ha Neul, Jo Jung Suk, Jung Woo, Jung Sang Hoon Full tập: link bị lỗi/không tìm được Season 3 : Youth Over Flowers in Africa (2016) Cast: Park Bo Gum, Ryu Jun Yeol, Ahn Jae Hong, Go Kyung Pyo (REPLY 1988) HIỆN TẠI CHỈ CÓ LINK TẢI VỀ , các bạn muốn xem thì vào từng link rồ...

"Đi để trải nghiệm" chứ không phải "Đi để thể hiện"

PHƯỢT Đây là từ được dùng rất nhiều trong khoảng thời gian này, khi mà gần cuối năm, những chuyến đi dường như rất hối hả. Những bạn trẻ cùng nhau lên đường, cùng nhau khám phá những miền đất mới, những cung đường mới, những góc ảnh đẹp và những người cùng chí hướng. Nhưng dừng như dạo gần đây, từ "phượt" không còn là "đi để trải nghiệm" nữa, mà là "đi để thể hiện", "đi theo phong trào", thấy người khác đi được thì mình cũng đi được. Các bạn quên mất rằng mục đích của chuyến đi của mình là gì, các bạn chỉ đi để thể hiện với mọi người là "ừ, mình đã phượt như thế đấy", "mình đã đi đến những nơi như thế này này", thật chẳng ra làm sao! Các bạn có biết rằng, vì những hình ảnh như " cánh đồng Tam Giác Mạch" đẹp mê li ở Hà Giang, "Hoa dã quỳ đón nắng" ở Đà Lạt hay hoa ban ở Điện Biên, những cung đường uốn lượn đến mê hồn đã thôi thúc mình muốn đi, muốn "phượt" như thế nào...

[REVIEW] REPLY 1997 - Ai cũng có một tuổi thanh xuân

Ai cũng có một tuổi thanh xuân tươi đẹp, tuổi thanh xuân của tôi được kể lại gần như đầy đủ trong toàn bộ bộ phim này. Một tuổi thanh xuân của fangirl, một tuổi thanh xuân với bạn bè, gia đình, và tuổi thanh xuân về nhiều kỉ niệm khác nữa. Tôi thích tuổi thanh xuân của Sung Shi Won, khi tuổi trẻ của cô là fangirl của một nhóm nhạc thần tượng rất nổi thời ấy, và tôi nhìn thấy mình trong đó. Cách Shi Won hâm mộ cuồng nhiệt H.O.T giống y như tôi từng hâm mộ Super Junior . Mua poster dán đầy phòng, mua album về để dành nghe và sưu tập (về khoản này thì tôi không có), mỗi lần chương trình trên tivi có phát nhóm nhạc mình hâm mộ thì y như rằng là ngồi coi và hú hét, thuộc hết tất cả fanchant, vũ đạo của thần tượng,... Bởi vì thế mà khi bộ phim này được chiếu, nó lại chiếm được tình cảm của nhiều người như vậy, vì nội dung của nó rất gần gũi. Tôi cũng thích tuổi thanh xuân của Yoon Jae, vì ước mơ của Shi Won, cậu ta quyết thực hiện cho bằng được, nhưng tiếc là thị lực của cậ...